Súp Gà

Em bắt đầu ghi chép nhiều hơn về từng chặng đường đã đi. Em bắt đầu khóc khi nhìn thấy họ cười, cả cô Joe ngồi bên cạnh cũng khóc, mỗi lần như thế mắt cả đòan đỏ hoe trên chặng đường về
Buổi chiều mùa thu một người ngồi cạnh em sau khi nghe bản tin thời sự đã bảo : " Cuộc đời vô thường quá " rồi quay đi.
Nhìn mình trong gương em nhận ra ừ phải, chưa phai nhạt nhưng rõ ràng trên gương mặt này không còn đủ thắm tươi như ngày mặc áo dài trắng đến trường mỗi sáng
Em biết mình chưa từng hạnh phúc. Em nghĩ không gặp bất cứ ai, không có bạn bè là bình yên, nhưng rốt cuộc đó cũng chưa từng là bình yên như em tưởng
Em bắt đầu tìm đến họ, ngồi chăm chú nghe và em bắt đầu hoài nghi về chính những điều bản thân nghĩ là có thể,cuộc đời mang đến gì cho mình vào sớm mai làm sao em hay ai có thể đóan được.
Sẵn sàng đón nhận là không. Chạy trốn cũng không
Và bất cứ ai cũng đều là con chốt thí của cuộc đời
Em bắt đầu không viết và khóc nữa mà em kể cho họ nghe. Em khóc với họ. Có người không hiểu. Nhưng cũng có người lau nước mắt cho em. Có người còn ôm lại em nữa.Em không phải là người cho đi. Tìên, sách vở, mảnh áo, bữa ăn trong mỗi chuýên đi không là gì cả. Sự trao nhau luôn xảy ra khi họ cho em nắm tay, họ ôm lại em khi em khóc. Cô Joe nói rằng mỗi lần như vậy : " Touch ". Ngay phiá sau lồng ngực.
Ngay lúc này. Chạm vào là thứ duy nhất không vô thường trên đời mà em tin. Cũng là thứ duy nhất người ta nên trao nhau, có thể trao nhau thật dễ dàng
Tnhiên e viết chứ hổng lquan súp 😊
Súp Gà
Em bắt đầu ghi chép nhiều hơn về từng chặng đường đã đi. Em bắt đầu khóc khi nhìn thấy họ cười, cả cô Joe ngồi bên cạnh cũng khóc, mỗi lần như thế mắt cả đòan đỏ hoe trên chặng đường về
Buổi chiều mùa thu một người ngồi cạnh em sau khi nghe bản tin thời sự đã bảo : " Cuộc đời vô thường quá " rồi quay đi.
Nhìn mình trong gương em nhận ra ừ phải, chưa phai nhạt nhưng rõ ràng trên gương mặt này không còn đủ thắm tươi như ngày mặc áo dài trắng đến trường mỗi sáng
Em biết mình chưa từng hạnh phúc. Em nghĩ không gặp bất cứ ai, không có bạn bè là bình yên, nhưng rốt cuộc đó cũng chưa từng là bình yên như em tưởng
Em bắt đầu tìm đến họ, ngồi chăm chú nghe và em bắt đầu hoài nghi về chính những điều bản thân nghĩ là có thể,cuộc đời mang đến gì cho mình vào sớm mai làm sao em hay ai có thể đóan được.
Sẵn sàng đón nhận là không. Chạy trốn cũng không
Và bất cứ ai cũng đều là con chốt thí của cuộc đời
Em bắt đầu không viết và khóc nữa mà em kể cho họ nghe. Em khóc với họ. Có người không hiểu. Nhưng cũng có người lau nước mắt cho em. Có người còn ôm lại em nữa.Em không phải là người cho đi. Tìên, sách vở, mảnh áo, bữa ăn trong mỗi chuýên đi không là gì cả. Sự trao nhau luôn xảy ra khi họ cho em nắm tay, họ ôm lại em khi em khóc. Cô Joe nói rằng mỗi lần như vậy : " Touch ". Ngay phiá sau lồng ngực.
Ngay lúc này. Chạm vào là thứ duy nhất không vô thường trên đời mà em tin. Cũng là thứ duy nhất người ta nên trao nhau, có thể trao nhau thật dễ dàng
Tnhiên e viết chứ hổng lquan súp 😊
Hướng dẫn cách làm
- 1
Bắp đãi lấy hạt. Cà rốt thái hạt lựu. Nui ngâm mềm
- 2
Ức gà làm sạch.Thái làm 3. Cho ít dầu và tỏi băm vào chảo. Xào chín gà. Để nguội và xé sợi nhỏ
- 3
Trứng cút luộc chín. Lột vỏ
- 4
Nấu nước sôi (khoảng hơn 3l). Cho bắp vào nấu khỏang 15p để bắp chín. Cho cà rốt vào nấu đến khi cà rốt mềm thì cho nui vào. Đánh tan trứng trong một cái chén riêng và từ từ cho trứng vào khuấy súp. Nêm nếm và cho gà vào. Khúây bột mì tinh với ít nước và vừa rót vào súp vừa khuấy tránh súp bị vón cục.
- 5
Khi ăn cho thêm trứng cút và ngò rí thái nhỏ vào
Từ Khóa
Các Món Tương Tự
Thêm Công Thức Gợi Ý




Bình luận (3)