Bánh Quy Bơ Đậu Phộng

Mình hay nghĩ lung tung khi nướng bánh cậu biết mà, và mình nhớ đến cậu.
Những ngày đó cứ như hoa nở trắng phấp phới trong lòng.
Cậu là loại đàn ông chung thủy đến độc tài. Chắc cậu có nhận ra không nhỉ, cái cây cậu trồng bên hiên bị chết, mãi mãi về sau cậu vẫn còn ôm khư khư chậu đất ở góc phòng và tuyệt nhiên không trồng thêm bất cứ gì nữa.
Tuổi trẻ của mình là cậu. Vậy tuổi trẻ của cậu là gì ?
Chúng ta đi cùng nhau
Chúng ta nói câu chuyện không đầu không cuối
Chúng ta cùng nhau đi dưới tuổi trẻ của mình.
Có lần cậu bảo: "Khi già về sống cùng nhau nhé". Ánh mắt hằn nguyên sự nghiêm túc rõ ràng, mình im lặng. Mình hiểu vì sao. Chúng ta mãi mãi là khoảng lặng yên ổn trong lòng nhau như vậy, mãi về sau vẫn như vậy.
Bây giờ mình không biết cậu ở đâu, thật đấy. Cả cậu cũng thế từ lần cuối cùng nói chuyện với nhau. Mình yên ổn cũng đã đủ yên ổn
Lần ấy cậu hỏi mình cứ vậy mà đi sao. Mình chỉ cười, cả thinh lặng khéo chẳng đủ để trả lời câu hỏi đó
Cậu biết sợi tơ không. Không phải tơ tằm, mà là loại tơ vướng vô tình giữa những kẽ lá ấy, rồi nó sẽ đứt đoạn thôi.
Mỗi người đều có một người trong đời không với tên gọi rõ ràng hay gieo mang thứ tình đậm sâu nào cả, nhưng có những năm tháng chỉ dành trọn cho người đó mà thôi
Rồi qua đi, phải đi, không nuối tiếc, không níu kéo. Chạm nhẹ nhau một lần cuối rồi đi, cả cậu hay mình đều hiểu, đều thấy mãn nguyện vì dành đủ cho nhau trong đời.
Bánh Quy Bơ Đậu Phộng
Mình hay nghĩ lung tung khi nướng bánh cậu biết mà, và mình nhớ đến cậu.
Những ngày đó cứ như hoa nở trắng phấp phới trong lòng.
Cậu là loại đàn ông chung thủy đến độc tài. Chắc cậu có nhận ra không nhỉ, cái cây cậu trồng bên hiên bị chết, mãi mãi về sau cậu vẫn còn ôm khư khư chậu đất ở góc phòng và tuyệt nhiên không trồng thêm bất cứ gì nữa.
Tuổi trẻ của mình là cậu. Vậy tuổi trẻ của cậu là gì ?
Chúng ta đi cùng nhau
Chúng ta nói câu chuyện không đầu không cuối
Chúng ta cùng nhau đi dưới tuổi trẻ của mình.
Có lần cậu bảo: "Khi già về sống cùng nhau nhé". Ánh mắt hằn nguyên sự nghiêm túc rõ ràng, mình im lặng. Mình hiểu vì sao. Chúng ta mãi mãi là khoảng lặng yên ổn trong lòng nhau như vậy, mãi về sau vẫn như vậy.
Bây giờ mình không biết cậu ở đâu, thật đấy. Cả cậu cũng thế từ lần cuối cùng nói chuyện với nhau. Mình yên ổn cũng đã đủ yên ổn
Lần ấy cậu hỏi mình cứ vậy mà đi sao. Mình chỉ cười, cả thinh lặng khéo chẳng đủ để trả lời câu hỏi đó
Cậu biết sợi tơ không. Không phải tơ tằm, mà là loại tơ vướng vô tình giữa những kẽ lá ấy, rồi nó sẽ đứt đoạn thôi.
Mỗi người đều có một người trong đời không với tên gọi rõ ràng hay gieo mang thứ tình đậm sâu nào cả, nhưng có những năm tháng chỉ dành trọn cho người đó mà thôi
Rồi qua đi, phải đi, không nuối tiếc, không níu kéo. Chạm nhẹ nhau một lần cuối rồi đi, cả cậu hay mình đều hiểu, đều thấy mãn nguyện vì dành đủ cho nhau trong đời.
Từ Khóa
Các Món Tương Tự
Thêm Công Thức Gợi Ý









Bình luận